Ngà y xưa, có má»™t há»a sÄ© tên là Ranga, má»™t ngưá»i siêu việt, vẽ được rất nhiá»u kiệt tác đáng ghi nhá»› khiến ai cÅ©ng Ä‘á»u khen ngợi.
Ông mở má»™t lá»›p há»c mỹ thuáºt để dạy nghá» cho má»i ngưá»i và cÅ©ng để tìm đệ tá» nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cÅ©ng không bao giỠđỠcáºp đến thá»i gian cá»§a khóa há»c. Ông nói, má»™t há»c trò chỉ có thể thà nh công khi ông hà i lòng vá»›i kỹ năng và hiểu biết cá»§a ngưá»i đó. Ông truyá»n cho há»c trò những phương pháp đánh giá, ước định cá»§a ông, và chúng cÅ©ng độc đáo như những tác phẩm cá»§a ông váºy. Ông không bao giá» thổi phồng tầm quan trá»ng cá»§a những bức tranh hay sá»± nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xá» sá»±, thái độ vá»›i cuá»™c sống cá»§a há»c trò.
Trong má»™t số lượng lá»›n há»c trò, Rajeev là má»™t ngưá»i có tà i nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hÆ¡n nhiá»u so vá»›i các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hà i lòng vá» Rajeev.
Má»™t ngà y kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gá»i đến và bảo:
– Ta rất tá»± hà o vá» những tiến bá»™ mà con đã đạt được. Bây giá» là thá»i Ä‘iểm con là m bà i thi cuối cùng trước khi ta công nháºn con thá»±c sá»± là má»™t há»a sÄ© tà i năng. Ta muốn con vẽ má»™t bức tranh mà ai cÅ©ng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.
Rajeev là m việc ngà y đêm, trong rất nhiá»u ngà y và đem đến trình thầy Ranga má»™t bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:
– Con hãy Ä‘em bức tranh nà y ra đặt ở quảng trưá»ng chÃnh, để tất cả má»i ngưá»i có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết Æ¡n nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sÆ¡ suất nà o trên bức tranh và đánh má»™t dấu X và o chá»— lá»—i đó.
Rajeev là m theo lá»i thầy: đặt bức tranh ở quảng trưá»ng lá»›n vá»›i má»™t thông Ä‘iệp đỠnghị má»i ngưá»i chỉ ra những sÆ¡ suất.
Sau hai ngà y, Ranga đỠnghị Rajeev lấy bức tranh vá». Rajeev rất thất vá»ng khi bức tranh cá»§a mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tá» ra bình tÄ©nh và khuyên Rajeev đừng thất vá»ng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ má»™t kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông Ä‘iệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để mà u vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trưá»ng và đỠnghị má»i ngưá»i tìm những chá»— sai trong bức tranh và sá»a chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.
Hai ngà y sau, khi lấy tranh vá», Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sá»a gì hết và tá»± tin Ä‘em đến chá»— Ranga. Ranga nói:
– Con đã thà nh công và o ngà y hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thà nh thạo vá» mỹ thuáºt thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con ngưá»i bao giá» cÅ©ng đánh giá bừa bãi ngay khi có cÆ¡ há»™i đầu tiên, cho dù há» chẳng biết gì vá» Ä‘iá»u đó cả. Nếu con luôn để cả thế giá»›i đánh giá mình, con sẽ luôn thất vá»ng. Con ngưá»i thÃch đánh giá ngưá»i khác mà không nghÄ© đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Má»i ngưá»i đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên cá»§a con vì há» không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đỠnghị há» sá»a những sÆ¡ suất thì không ai là m nữa, vì há» sợ bá»™c lá»™ hiểu biết- những thứ mà há» có thể không có. Nên há» quyết định tránh Ä‘i là hÆ¡n. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để là m ra được, đừng dá»… dà ng bị ảnh hưởng bởi đánh giá cá»§a ngưá»i khác.
Nguồn: businesspro.vn